Bing Bing Kute

Friday, 28 June 2013

Month 3: Look at you!

Bing Bing thân yêu,

Aiyo, mới thế mà đã 3 tháng trôi qua, Bing của mẹ lớn nhanh như thổi, giờ con đã nặng hơn gấp đôi hồi mới sinh! Ba mẹ có thể nhìn thấy con thay đổi từng ngày. Bây giờ khóc không còn là cách duy nhất để con giao tiếp nữa, mà con đã biết ê a nói chuyện, nghe "giọng nói" của con mà tim mẹ như nhảy ra khỏi lồng ngực vì sung sướng, mẹ thật là buồn cười Bing nhỉ? Bing cũng đã biết response với tên của con, mẹ gọi là con từ từ quay sang và nhìn mẹ như thể "Mẹ gọi con ạ?"

Ai nhìn thấy con trên đường, trong thang máy hay bất kỳ đâu mọi người cũng xuýt xoa sao mà em bé trộm vía bụ bẫm bầu bĩnh, hai cái má đáng yêu thế. Ba và mẹ nghe là thấy sung sướng lắm lắm. Mẹ có thể ngắm nghía Bing cả ngày, nhìn 2 cái má như không thể căng hơn được :D

Ba và mẹ xin được visa cho cả nhà mình rồi, vậy là chúng ta sắp có một cuộc sống hoàn toàn mới, trên một miền đất mới, con người mới và mẹ tin rằng đó là một nơi tốt nhất cho Bing của mẹ, con sẽ được chăm sóc ở nhà trẻ tốt, ăn thức ăn tươi không độc hại, hưởng thời tiết ôn đới, quần áo chất lượng tốt, vật dụng an toàn, sau này con sẽ được đi học cùng các bạn Kiwi, nói tiếng Anh tiếng Em lem lém :) mẹ cứ mơ mộng thế là mẹ đã thấy vui lắm rồi. Mẹ chẳng thèm nghĩ xem là vừa học Tiến Sỹ vừa nuôi con nhỏ thì có vất vả không, tất nhiên là vất vả rồi, nhưng chẳng có gì là không thể Bing nhỉ, chúng mình đã cùng nhau vượt qua những thử thách còn khó khăn hơn nhiều phải hem?

Ba mẹ còn làm được 1 việc lớn nữa là bán nhà haha. Giờ sang bên kia mà có ngôi nhà nào xinh xắn là mẹ mua liền cho Bing, Bing sướng nhá, ai cũng bảo người đâu mà sướng thế trộm vía con :D Khố thân ba, quần quật một mình dọn cả cái nhà, dọn hết đồ đạc chuẩn bị đi NZ nữa. Trời hà nội tháng 6 oi bức nóng nực, nhìn ba mồ hôi vã ra như tắm ướt sũng áo mặt mày mướt mát mà thương quá. Bing cứ nóng là khóc nên 2 mẹ con phải trong điều hòa 24/7. Giờ hem có nhà nữa, ba mẹ chuyển qua nhà ông bà ngoại ở 2 tuần trước khi chúng mình bay sang NZ Bing ạ, ông bà vui lắm, cứ quấn quýt với Bing suốt thôi, sợ Bing đi rồi nhớ Bing lắm. Bà tự may cho Bing rất nhiều bộ quần áo mà Bing lớn nhanh quá, mặc được vài lần là đã không vừa nữa rồi :)

À, Bing ơi, con có thấy có đồng chí nào mới gặp mà đã ôm ấp hôn hít mình ầm ầm không? Là Dì Bông á, dì về nghỉ hè và được gặp Bing có 10 ngày thôi. Dì năm nay vào đại học, Dì sẽ học Luật đấy Bing ạ, giờ Bing sang NZ, Dì ở UK, hem biết bao giờ 2 dì cháu mới gặp nhau nữa nhỉ?

Bing à, ba và mẹ đều đã từng đi nhiều năm, nhưng năm nào cũng về VN, giờ có Bing cả nhà chúng mình đi nhưng lần đầu tiên mẹ chẳng biết khi nào mới về lại VN. Không biết Bing có biết đất nước này không nhỉ? Mẹ sẽ cố dạy Bing nói tiếng Việt thành thạo nhé :)
Ngủ đi con, ngày mai mình lên đường, một chặng đường mới tốt đẹp hơn và cũng khó khăn hơn.



Thursday, 30 May 2013

Month 2: Cry-sis!

Bing Bing của mẹ,

Tháng đầu tiên trôi qua êm ả nhàn nhã bao nhiêu thì tháng này Bing lại "dữ dội" bấy nhiêu. Mẹ chẳng đặt được Bing vào cũi nữa, cứ đòi bế suốt thôi à. Cứ như đặt sensor vào mông, mẹ cứ hạ xuống thậm chí chưa kịp chạm mông xuống đã é lên rồi. Có hôm quá đáng còn bắt bế đứng, mẹ cứ ngồi xuống là kêu ầm lên, mông phải ở độ cao trên 1 mét so với sàn nhà thì mới chịu! Mà giờ không chịu bế ngang nữa, cứ bắt bế dọc người để nhìn xung quanh mặc dù cổ chưa cứng cứ ngật ngà ngật ngưỡng :)

Dù là ghê gớm thế nhưng mẹ vẫn phải  cố rèn thôi, cứ đặt được lúc nào là đặt để mẹ còn được ngơi nghỉ cái lưng gái vừa sinh con mỏi lắm con ạ. Tháng này Bing của mẹ bắt đầu biết trò gắt ngủ buổi tối, cứ 5-6h chiều gà lên chuồng là cry-sis diễn ra, và cứ khi nào cuộc chiến kết thúc con gái vừa nhắm mắt ngủ ngon lành trong cũi thì ba về. Chưa có mấy hôm Bing cho ba chứng kiến màn cry-sis gắt ngủ, chỉ thích làm khổ mẹ thôi ạ. Mẹ mệt quá nên cả tháng ba nấu cơm tối cho mẹ, và chăm Bing suốt đến sáng hôm sau. Ba vừa đi làm áp lực công việc mới cũng nhiều, về nhà lại chăm Bing, thức đêm 2 tháng ròng trông ba cũng mệt mỏi quá nhưng chưa bao giờ mẹ thấy ba kêu tiếng nào, còn mẹ thì ra rả kêu đau lưng mỏi cơ lắm. Được cái ba tặng mẹ gói mát xa tại nhà, tuần 2-3 buổi cảm giác hồi sinh thật.

Chưa hết vất vả, vì nhiều sữa quá nên nếu không vắt sữa thường xuyên mẹ bị tắc sữa rồi phát sốt mấy hôm liền, đau đớn lắm. Không lười được nên đêm nào 3 tiếng mẹ cũng phải dậy một lần vắt sữa nên giấc ngủ cũng chẳng được yên. Bing của mẹ trộm vía ăn tốt lắm, nhưng sữa mẹ vẫn bạt ngàn nên mẹ đã cho rất nhiều bé khác, cảm giác như mẹ làm phúc, Bing của mẹ sẽ được hưởng :)

Giờ Bing của mẹ biết cười một cách social rồi, mỗi lần con cười trông con hóm và xinh lắm, nhìn con cười là mọi người phải cười theo, mẹ không nhịn được phải thơm cho một cái cho bõ ghét. À, mẹ phát hiện ra là Bing rất thích nhìn hình, mẹ chuẩn bị cho Bing một loạt hình đen trắng và cho Bing xem, có đang khóc Bing cũng nín và nhìn chăm chú, mẹ cứ đùa với mọi người là cháu thích học "hình" lắm. Nhìn hình thế này luyện thị giác và khả năng tập trung của trẻ sơ sinh nên 2 mẹ con rất chăm chỉ "học".

Tháng 2 này mẹ đã làm xong hộ chiếu cho Bing rồi, khó khăn lắm mẹ mới chụp được ảnh hộ chiếu cho con :)) vì người ta bắt bé phải nhìn thẳng, lại không được cười, không được khóc, phải nghiêm túc. Quá khó. Mẹ đã rình chụp 3 ngày trời mới chụp được cái ưng ý... là lúc Bing đang poop :)) Cuối tháng này cả nhà nộp visa con nhé, Bing của mẹ sắp xuất ngoại cơ đấy! xxx


Tuesday, 30 April 2013

Month 1: The incredibles!

Bing yêu dấu,

Mẹ lại bắt đầu viết những dòng blog về con. Có lẽ không để làm gì, chỉ để trong cuộc sống bận rộn này mẹ có vài giây phút để cảm nhận và ghi nhớ nó. Chắc sẽ ko còn ủy mỵ như hành trình 39 tuần vừa qua của mẹ con mình, nhưng những dòng tâm sự tới đây sẽ tràn ngập những niềm vui, những exciting events khi mẹ được sống bên con, nhìn con lớn lên từng ngày.

Mọi người đều bảo mẹ mang bầu vất vả 1, đẻ con đau đớn 10 thì nuôi con vất vả phải 100. Bing là con đầu lòng, mẹ chẳng có chút kinh nghiệm nào ngoài kiến thức trong sách vở. Bà nội và bà ngoại thì đã mấy chục năm rồi nên chẳng còn nhớ chăm sóc trẻ sơ sinh thế nào. Mẹ Mèo lại sinh mổ, ở viện cả tuần. Việt Nam lại có văn hóa kiêng khem rất nhiều. Có lẽ vì thế mà mọi người ngạc nhiên khi mẹ không thuê người giúp, cũng không thể nhờ ông bà nội ngoại vì ông bà nội ở quá xa, ông bà ngoại vẫn đang đi làm. Ban ngày một mình mẹ chăm Bing và lo việc nhà, ban đêm một mình ba trông Bing hoàn toàn cho mẹ ngủ. Kế hoạch nghe có vẻ đơn giản mà thực là quá nhiều việc, có lúc mệt mỏi rã rời, nhưng ba mẹ đã làm được một việc nghe thật tự nhiên mà bỗng trở nên gần như không thể trong xã hội bây giờ: tự nuôi con. Quan trọng là mẹ Mèo có vũ khí bí mật :) 

Tháng đầu tiên chăm Bing, mẹ có vô vàn cảm xúc. Một phần là do hooc môn đang all over the place, một phần là những trải nghiệm hoàn toàn mới. Thỉnh thoảng chỉ ẵm con trong vòng tay thôi mà mẹ ứa nước mắt chẳng vì lý do gì. Hay khi mặc những chiếc áo bé tẹo teo mà cách đây chưa đầy 2 tháng ba và mẹ còn đang đi lựa đồ cho Bing, mẹ cũng thấy xúc động rung rinh :) Có khi chính những lời ru mẹ hát lại khiến mẹ sụt sịt không đâu vào đâu: "...Trăm năm trăm cõi người ta. Chữ tài chữ phận khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu. Những điều trông thấy mà đau đớn lòng..." Mẹ bế con và nhớ lại những lời ru ngày xưa ông bà hay hát, mẹ chỉ thấy tràn trề một niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Ba mới chuyển sang chỗ mới làm việc Bing à, Bing vừa ra đời là ba đã phát, hihi. Nhưng vì là chỗ làm việc mới cũng cần cống hiến nên ba không về sớm với Bing nhiều được, mỗi khi ba đi làm về Bing đã ngủ rồi, khi Bing chưa dậy thì ba đã đi làm. Không biết con có biết ba chăm Bing hàng đêm như thế nào không con? Ba nâng niu Bing lắm, lúc nào cũng ngắm nghía con, khen con rồi thơm con, con ăn xong là ba bế vỗ lưng cho con khỏi trớ. Đêm nào cũng 3 tiếng con thức ăn một lần, ba cho ăn xong nửa tiếng rồi bế nửa tiếng rồi lại chuẩn bị bình, vào nằm chưa ngủ được 1 tiếng đã lại đến giờ cho Bing ăn. Sáng sớm ba dậy chuẩn bị nước cho Bing tắm, nấu cháo sườn, cháo gà, hôm thì cháo thịt băm cho mẹ ăn sáng rồi ba mới đi làm. 

Đầy tháng Bing mẹ cúng cho Bing thật đầy đủ tươm tất, mẹ chẳng rõ mẹ có tin không, nhưng mẹ sẽ cảm thấy an lòng hơn nhiều vì mẹ biết là mẹ đã chu đáo, có thờ có thiêng, có kiêng có lành mà, con gái mẹ sẽ trộm vía luôn xinh xắn, ngoan ngoãn và khỏe mạnh. Mọi người đến thăm Bing nhiều lắm, ai cũng khen Bing và thế là ba mẹ được khen lây là khéo chăm con, tự lập quá. Mỗi lần như thế ba mẹ cũng thấy tự hào lắm.

Mới sinh con nhưng mẹ đã phải lên kế hoạch moving của cả nhà sang NZ. Oh, NZ! Con biết không, một đất nước xinh đẹp tuyệt vời ở phía Nam Thái Bình Dương, khí hậu 4 mùa ôn đới, nổi tiếng với thịt bò, sữa và hoa quả. Con sẽ được hưởng những gì tốt đẹp nhất, đó chẳng phải là mơ ước của tất cả các bà mẹ trên thế giới này sao? :) 
Chuẩn bị thủ tục giấy tờ ở VN thật kinh dị, giấy khai sinh để nhập hộ khẩu rồi để làm hộ chiếu rồi xin visa cả nhà, xin rồi thì bán nhà mình đi, để sang bên kia mua, rồi đóng gói hết đồ đạc đi gửi.. tất cả vẻn vẹn phải trong 3 tháng chóng vánh và sẽ dồn dập như 1 trận cuồng phong.

Ba mẹ nghĩ mãi về tên của Bing và quyết định đặt tên con là Phạm Tú Mỹ Anh. Con mang chữ Tú trong từ Thanh Tú đệm của mẹ, Mỹ Anh là một cô gái thông minh xinh đẹp và có phần rắn rỏi. Bing thế là cùng tên với ba đấy :)

Bing à, tháng đầu tiên vậy là cũng qua đầy thử thách và tràn ngập hạnh phúc. Mẹ chẳng còn mong muốn gì hơn, nếu đây là giấc mơ, mẹ chẳng bao giờ muốn tỉnh giấc :)


Thursday, 21 March 2013

Tuần 39: Then you little angel came into our lives


Bing Bing yêu dấu nhất trên đời của mẹ, 

Những tuần cuối này là những tuần thật chan chứa những xúc cảm. Ba mẹ dường như không lúc nào không nghĩ đến con, không mong gặp con, không mòn mỏi được ôm con trong lòng trong niềm hạnh phúc không kiềm chế nổi. Ba mẹ càng mong con thì thời gian trôi dường như lại càng chậm chạp từng giây. Ba thấy mẹ sốt ruột quá rồi, nên ba hàng ngày take mẹ on dates, đi ăn fine dining, đi ăn vặt, đi chơi, đi hẹn hò, mua hoa tặng mẹ như những đôi tình nhân sinh viên vậy. Ba mẹ làm mọi thứ mà khi có Bing Bing rồi ba mẹ không có hoặc rất ít cơ hội làm nữa. Mẹ đã được ba đồng ý ba đưa mẹ hàng chiều đi ăn vặt, những món chẳng bổ béo gì nhưng ngon ơi là ngon. Hàng ngày ba nấu cơm, ba làm sữa chua gia truyền đời đầu cho mẹ ăn. Ôi, sao những ngày tháng này lại ngọt ngào đến thế! Hàng tối ba vẫn nói chuyện với Bing Bing yêu qua cái bụng của mẹ và hàng đêm mẹ vẫn mất ngủ vì Bing nghịch quá. 

Ngày 15 tháng 3 năm 2013, Bing Bing của mẹ tròn 38 tuần, ba mẹ sung sướng đến viện siêu âm để gặp Bing Bing, hy vọng tuần này con được 3kg. Ba mẹ mừng rỡ vì Bing của mẹ có vẻ thích ăn vặt hay sao mà được 3.1kg. Bác sỹ hẹn mẹ tuần sau quay lại khám tiếp, mọi thứ vẫn bình thường. Ba mẹ chuẩn bị ra về, ba sẽ lại làm cho mẹ một bộ ảnh tuần 39 nữa. Rồi 1 cô y tá hỏi mẹ "Diễm Hằng đã chạy monitor chưa em?", thế là mẹ vào chạy máy 20 phút cho phải lệ vì tuần nào cũng chạy & vẫn bình thường tốt đẹp. Nhưng lần này mẹ thấy máy kêu tít tít liên tục. Y tá gọi bác sỹ vào đọc tâm đồ và nói tim thai có phần hơi nhanh 160l/ph, mẹ nên đi lại rồi chạy lại máy. Lần 2 máy kêu tít tít nhiều hơn và mẹ bắt đầu lo lắng. Bác sỹ lại vào và nói 170l/ph rồi, rằng mẹ nên đi ăn trưa nhanh rồi quay lại chạy máy khác. Mẹ ăn như không ăn, rồi máy chạy vẫn tít tít liên tục. Ba ngồi cạnh mẹ, cứ nhìn chằm chằm vào cái máy. Mẹ cứ phải nhìn vào nét mặt của ba để đoán xem tim thai đang chậm hay nhanh dần. Ba không muốn làm mẹ lo lắng nên cứ nhẹ nhàng "Hít sâu thở đều đi em, đừng lo lắng gì, đang tốt rồi." Máy vẫn tít tít liên tục, bác sỹ lại vào và nói mẹ nên nhập viện vì tim thai lên 180. Mẹ xin đi lại 1 lát để chạy nốt một lần nữa trước khi quyết định. Tim thai con lên 190, bác sỹ quyết định mổ cấp cứu. 1 cô y tá đưa mẹ bộ đồ bệnh viện và nói mẹ thay ngay. 1 cô khác dẫn ba đi làm thủ tục giấy tờ nhập viện. Ba mẹ chỉ kịp nhìn nhau trong giây lát, ba mỉm cười nhẹ nhàng và nói "Sẽ không sao đâu, em yên tâm, sẽ không sao đâu" nhưng trong mắt ba đầy sự lo lắng. 

Người ta bảo mẹ để lại trang sức và điện thoại. Mẹ chạy vụt ra phía hành lang và gọi điện cho bà ngoại "Mẹ ơi, bác sỹ quyết định mổ." Bà ngoại đang ngủ trưa giật nảy người "Ngay bây giờ hả con?? Mẹ vào luôn bây giờ đây." Mọi thứ diễn ra quá nhanh, mẹ cần 1 vài giây để ổn định lại tinh thần và nước mắt mẹ rơi... Mẹ không sợ những gì sắp diễn ra. Mẹ đã nghĩ, ngày hôm nay ư? mấy tiếng nữa thôi là mẹ đã có Bing Bing ư? Mẹ lau nước mắt, thở hắt một cái thật mạnh và đến phòng gây tê tiền sản. Mẹ không thấy ba nữa, mẹ không thấy ông bà ngoại đâu, mẹ bước vào một mình, nếu nói không sợ hãi thì là mẹ nói dối quá vì mẹ chỉ có vài phút chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khi nỗi sợ hãi chớm đến trong suy nghĩ, mẹ đã lẩm nhẩm "Bing Bing yêu của mẹ, tiếp sức mạnh cho mẹ, Bing Bing ơi."

Trong phòng mổ quá sáng, mẹ không nhìn thấy ai với ai cả vì họ đều đeo khẩu trang, mẹ chỉ biết có rất rất đông người xung quanh, người tiêm, người truyền, người vệ sinh, người chuẩn bị dụng cụ lẻng xẻng và mẹ chỉ biết gọi Bing Bing trong đầu, chỉ biết lạy trời lạy phật cho 2 mẹ con mình vượt qua nốt cửa ải khó khăn này. Mẹ chẳng hiểu nó gây tê kiểu gì mà mẹ vẫn cảm nhận được từng nhát đau đớn. Mẹ phải hét lên vì đau chết đi sống lại và điều cuối cùng mẹ nhớ là bác sỹ kêu lên "thêm morphine, thêm morphine!!!" Mẹ nghe thấy tiếng con khóc, và nước mắt mẹ chảy ra nhòe nhoẹt, người ta bảo mẹ "Nhìn con gái này, 3.2kg, trắng trẻo, khóc to." Nhưng mẹ không nhìn thấy gì cả, cứ nhòe hết cả, mẹ hạnh phúc là con bình yên rồi mẹ chìm vào giấc ngủ...

Tỉnh dậy, mẹ xin xỏ không biết bao nhiêu lần để người ta cho mẹ lên với con sớm 1 tiếng. Nằm trên cáng, mẹ thấy ba và con ở trong phòng, ba nói "Bing Bing đây mẹ Mèo ơi, 2 mẹ con giỏi quá, mẹ Mèo cố lên em." Mẹ nhìn con và mẹ rơm rớm. Con ngủ ngoan quá... Con như một thiên thần bé nhỏ... Rồi mẹ lại thiếp đi...

Một tuần trong viện quả thực là những ngày dài vô tận. Ba thức trắng cả tuần để chăm con và mẹ. Ngày nào ba cũng nói ba yêu mẹ, ngày nào ba cũng ngắm Bing Bing và nói ba thương con. Tưởng mọi chuyện khó khắn đến thế này là kết thúc. Rồi người ta nói con với mẹ khác nhóm máu, và lại có chuyện. Ở lại viện thêm 2 ngày thức trắng, mẹ hoàn toàn kiệt quệ. Ba cũng thế nhưng ba là người đàn ông dù có khó khăn đến không tưởng tượng không chịu đựng nổi thì ba vẫn luôn ở đó đến cùng, an ủi mẹ và lặng lẽ vượt qua. 

Ngày hôm nay, mọi việc đã mã đáo thành công. Mẹ ôm con về nhà trong niềm sung sướng gấp vạn lần những gì mẹ từng tưởng tượng. Con à, 9 tháng gồ ghề nay cũng phẳng lặng. Giờ mẹ ngồi đây, nghe bài hát ru con vẫn thường thích khi còn trong bụng mẹ, nhìn con ngủ ngoan trong cũi, nhìn ba nằm nghỉ nhẹ nhõm, mẹ đang là người mẹ, người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này. Ngủ thật ngon nhé chồng và con yêu. Chúng mình cuối cùng đã thành công... thật rồi.

Giờ là trang mới của gia đình bé nhỏ chúng ta, đúng như ba nói "overwhelmed but extremely happy".


Saturday, 9 March 2013

Tuần 38: Longing for the day

Bing Bing bé bỏng của mẹ, trời Hà Nội đang chuyển dần sang tiết hạ, ngoài trời tuy vẫn hơi lạnh nhưng mẹ cảm nhận khí nắng rất gần. Mẹ mong ngày Bing yêu của mẹ chào đời sẽ là một ngày nắng ngập tràn. Hôm qua 8-3, Bing của mẹ bước sang tuần 38 rồi, trộm vía, bác sỹ bảo em được 2.8kg rồi :) . Sao mỗi tuần em chỉ lên đúng 2 lạng như textbook vậy? Vì cả đêm mẹ chẳng ngủ được tý nào, Bing Bing cứ oằn oài trong bụng nên sáng bác sỹ cho 2 mẹ con mình chạy monitor xem cơn co thế nào. Mẹ cũng có những cơn co đều đặn rồi nhưng bác sỹ bảo mới là chuẩn bị cho chuyển dạ thôi. Lúc nằm chạy máy, con làm loạn cả lên trong bụng mẹ khiến cô y tá cũng phải kêu trời đất sao mà nghịch thế trộm vía. Con làm mẹ cũng hồi hộp theo, mẹ cứ nằm và nghĩ, có khi chỉ 1 tuần nữa thôi là mẹ đã nằm đây với con bên cạnh rồi, con chó con của mẹ, lúc đấy mẹ sẽ ngắm nhìn thật kỹ cái mặt, cái tay, cái chân hay đạp của nó. 

Bing ơi, đáng ra hôm qua là 8-3, phải là một ngày rất vui & hạnh phúc, mẹ được gặp Bing này, mẹ được ba chụp ảnh bầu kỷ niệm nữa, nhưng sáng khám xong về đến nhà thì mẹ biết tin người bạn thân thiết nhất hồi cấp 3 của mẹ vừa mất vì bệnh nặng. Vẫn biết mỗi người một số phận nhưng sao một người hiền lành tốt bụng lại bạc phận quá con à. Mẹ buồn lắm & như không tin, cứ như đây chỉ là một trò đùa ác ý của Thượng Đế, rằng ngày mai, trên facebook bạn ý sẽ viết một điều gì đó, rằng bạn ý vẫn khỏe mạnh, vẫn sống giữa chúng ta. Mẹ tin dù ở nơi đâu, bạn ý cũng sẽ được hưởng hạnh phúc. 

Bing Bing à, mẹ buồn thế, con có cảm nhận được không? Con đừng buồn theo nhé, mẹ sẽ cố gắng không nghĩ đến chuyện buồn. Đêm qua là đêm đầu tiên sau mấy hôm liền con không ngủ yên, ba mẹ được ngủ một mạch đến tận sáng. Bing Bing của mẹ ngoan quá, mẹ mong con từng ngày từng giờ. Những tuần cuối này mẹ thấy thiêng liêng lắm, như chờ đợi cho một bước ngoặt mới, một sự thay đổi lớn trong cuộc đời ba mẹ. Mẹ yêu con, Bing Bing của mẹ.

Monday, 4 March 2013

Tuần 37: Nesting Instinct

Bing Bing yêu dấu của mẹ, từ tuần này người ta bảo Bing có thể chào đời bất kỳ ngày nào. Dù mẹ mong gặp Bing lắm nhưng mẹ vẫn mong Bing ở với mẹ lâu hơn một chút để tăng cân. Những ngày gần đây mẹ thấy trong người mệt mỏi hơn nhiều, những con gò cứng bụng cũng xuất hiện đều đặn hơn, tuy không đau nhưng cảm giác khó chịu. Người ta bảo đấy là do Bing Bing của mẹ co người, tử cung cũng co thắt chuẩn bị cho ngày sinh nở. Chứng đau lưng khủng khiếp của mẹ tự nhiên dạo này lại đỡ đi, nhưng chuyển sang đau xương chậu, mẹ đoán chắc Bing của mẹ đã di chuyển xuống dưới một chút rồi phải không con?

Hôm 36 tuần, ba mẹ đưa Bing đi siêu âm thì con của mẹ được 2.6kg, hy vọng đến lúc sinh con gái mẹ sẽ được 3.2kg trở lên. Từ tuần này ba bắt đầu được ở nhà với mẹ đến khi Bing Bing ra đời. Ba mẹ đã chuẩn bị "tư trang" gồm 3 cái túi du lịch để mang vào viện, chuẩn bị cho 4 ngày nếu mẹ phải sinh mổ. Mẹ mong Bing Bing của mẹ ngoan để mẹ được sinh thường, mất 1 ngày thôi, chúng mình sẽ được ôm nhau về nhà. Mấy ngày vừa rồi mẹ cứ có cảm giác phải "làm ổ". Mọi thứ phải sẵn sàng mẹ mới yên tâm được. Ba mẹ đã chuẩn bị phòng cho Bing Bing tươm tất sạch sẽ rồi. Trưa nay ba mẹ vừa thử ngủ ở phòng con mà ngủ say không biết gì. Tỉnh dậy trong phòng Bing Bing mà mẹ càng mong con hơn. Mẹ biết ba cũng mong Bing Bing không kém gì mẹ đâu, nhưng lúc nào ba cũng bảo mẹ "Cố lên em! Cứ bình tĩnh, 2-3 tuần nữa sẽ được gặp con, giờ cứ ăn uống đầy đủ đi nhé". Nghe ba nói thế mẹ cũng dịu đi được nỗi mong con 9 tháng trời. Thực ra ba mẹ mong Bing còn hơn 9 tháng nhiều, có khi phải đến 1 năm rưỡi ý. 

Người ta bảo 36w trở đi tử cung chật chội, bé sẽ ít đạp hơn nhưng trộm vía mẹ thấy con gái mẹ vẫn tròi đạp ghê lắm. Mẹ thầm nghĩ con cứ khỏe mạnh như vậy thì chắc sẽ không nhẹ cân được đâu nhỉ? Bụng mẹ vẫn cao và gọn nên ai nhìn cũng bảo chưa đến lúc gần đẻ được, phải mấy tuần nữa. Mẹ tin tưởng Bing Bing của mẹ sẽ chọn đúng ngày đúng giờ mà ra. Con biết không, hàng đêm mẹ vẫn miên man nghĩ về giây phút con chào đời, mẹ sẽ chuyn dạ như thế nào, ba sẽ hồi hộp ra sao, ông bà nội ngoại sẽ vui mừng thế nào, và Bing yêu của mẹ cất tiếng khóc chào đời và khuôn mặt con sẽ giống ai... Mẹ chưa từng biết đau đẻ sẽ đau như thế nào, nhưng chắc chắn là sẽ rất đau, nhưng sẽ rất nhanh thôi, mẹ sẽ nghĩ đến Bing yêu của mẹ và rồi cơn đau sẽ qua, niềm hạnh phúc tràn ngập ấy sẽ đến.

Sunday, 17 February 2013

Tuần 35: Lunar New Year

Bing Bing yêu dấu của mẹ, vậy là Tết vừa qua đi, ngày mai ba và mọi người trở lại đi làm và sinh hoạt của mẹ con mình lại trở lại bình thường. Tết Quý Tỵ đến rồi Bing ơi, năm tuổi của Bing đó. Mẹ kềnh càng nên chẳng đi sắm Tết được gì, toàn ba và ông bà ngoại đi sắm Tết hộ mẹ. Ba mẹ năm nay cũng chẳng đi chơi đâu cả, chỉ họp mặt họ hàng một buổi thôi à. Bing ơi, 1 mốc nữa lại qua, hồi trước mẹ cứ thủ thỉ với ba là mong sao đến Noen, rồi đến Tết Dương Lịch, rồi đến Tết Âm Lịch, giờ đã qua hết rồi nè, mẹ con mình chỉ còn 5 tuần nữa thôi Bing của mẹ. Ba đã giặt hết đồ sơ sinh của Bing rồi đấy, mẹ đã gấp gọn để trong tủ cho Bing của mẹ rồi. Bing à, nhìn ba giặt đồ cho con, nâng niu từng món đồ bé tí tẹo, chẳng dám vắt mạnh tay mà mẹ thấy vui trong lòng lắm lắm. Mẹ mong con của mẹ quá, mong đến ngày mẹ được ngắm nhìn Bing Bing của mẹ, giống như đã quen biết nhau cả năm nay rồi mà giờ mới được gặp mặt đó con. Mẹ được nhìn thấy Bing Bing qua 4D rồi mà mẹ vẫn chưa hình dung được Bing lúc chào đời trông sẽ thế nào... 

Hôm qua ba mẹ đi bệnh viện siêu âm xem Bing Bing cả tuần ăn bánh chưng có lên được lạng nào không. Siêu âm về ba có vẻ bực mình với ông bác sỹ lắm vì siêu âm lần đầu nói Bing của mẹ được 1.9kg, rồi đến khi mẹ bảo là 2 tuần trước bác siêu âm thì bé nhà cháu đã được 2.1kg rồi thì ông ý mới siêu âm lại lần 2 rồi kết luận được 2.2kg. Đã thế ông ý lại còn bảo cái này sai số nhiều, chỉ tương đối thôi, không lo đâu. Ba mẹ quyết định dù thế nào thì 2 tuần tới đây mẹ sẽ phải ăn thật nhiều để Bing của mẹ lên cân nhiều nhất có thể, rồi đi siêu âm lại ở viện khác cho chắc chắn. Đây là lần đầu tiên mẹ cảm thấy có nỗi lo Bing còi. Những lần trước lúc nào Bing của mẹ cũng vượt chuẩn, ba mẹ sung sướng tự hào lắm, bây giờ ba mẹ mới trải qua cảm giác sợ Bing nhẹ cân lần đầu tiên... Nhìn ba cứ cau mày, mặt mũi cạu lại là mẹ biết ba vừa lo vừa bực mình. Mẹ sẽ không nghĩ nhiều về việc cân nặng đúng hay sai nữa, mẹ sẽ chỉ tập trung ăn uống thật nhiều cho Bing thôi. Mẹ của Bing gần 70 kí rồi mà vẫn cứ phải ăn ăn uống uống đó, không biết sau này sinh Bing Bing xong mẹ giảm cân thế nào. Nhưng giờ mẹ cũng chẳng có thời gian mà nghĩ đến chuyện đó, mẹ chỉ mong sao 5 tuần này trôi như gió thổi và ngày mẹ được làm mẹ của Bing sẽ đến. 

Nhà mình có nhiều chuyện vui lắm Bing à, cảm tạ ông trời đã ưu ái gia đình chúng ta, mong Quý Tỵ sẽ là một năm tràn ngập hạnh phúc & may mắn. Mẹ yêu Bing của mẹ nhất trên đời.