Bing Bing Kute

Monday, 29 June 2015

Month 28: Just a Sunday afternoon

It was a fine Sunday afternoon. 3:30pm and Alan was already at his usual badminton games. I decided to watch a movie while Bing Bing was still having her afternoon nap. Then I heard the familiar noise that her bedroom door made when it was opened. By the time I opened my bedroom door, here was Bing Bing running across the corridor at lightning speed. She was too short to look over our bed through all those pillows and blankets so she had her eyes fully opened - they were as large and big as longan stones. She turned around and spoke in her clearest voice:

"Is Daddy sleeping on the bed now Mommy? Daddy is sleeping on the bed?"

"Ba đi chơi cầu lông rồi Bing ạ. Chơi cầu lông đó con biết không? Như thế này này." - I tried to explain to her with some awkward badminton imitation.

"Oh, Daddy be home soon Mommy? Daddy be home now?" - Her eyes got bigger and blacker as she tried to raise her eyebrows.

"Ba sẽ về sớm thôi, giờ có 2 mẹ con mình ở nhà thôi"

"Ba đi cầu lông... Pew pew... haha... Daddy home soon Mommy."

"That's right. You want some ice-cream?"

She was finally satisfied with that and happy went downstairs with me to have some ice-cream. She was only allowed to have ice-cream every Sunday afternoon after her lunch nap and she could eat as much as she liked.

To have some fun and to make sure that she has a safe way going down the stairs given how small she was and how short her legs are, I often went first - down the flight of stairs using not my adult legs but my bottom. She went after, she laughed every time I banged my butt on each stair but she asked "Are you alright Mommy?" every time I landed hard on my bottom. She did the same thing, we had fun and she had never fell off the stairs. Of course, at the last one, she counted "1, 2, 3 Jump!" and jumped off the last step with a big laugh.

After having so much ice-cream, she held her cheeks up and said

"So cold Mommy...".

I laughed out loud. She laughed after me and I asked

"Why are you laughing Bing Bing?".

I thought she would just ignore my difficult question (for her age) but she replied

"Bing Bing is so funny".

It was playtime. She had a wide range of choices. She picked building blocks. They were new toys I bought for her and she absolutely loved it. While I was trying to follow the instruction booklet to build a shrimp, she was already on her mission to build what she called "My Tara Tree". She built one, then two. I needed one particular yellow piece that she was using so I politely asked:

"Bing cho mẹ mượn cái này nhé." - Thought she would.

"Erm... no, I need this. Sorry Mommy" - I WAS surprised. But I was glad. When Bing Bing and her kindy friends were playing along side with one another, I used to teach Bing Bing that it was important to share toys but only after you have finished playing with that toy. It would not be a healthy friendship if one can just take things from you and say you have to share. And same thing for Bing Bing, she learned to wait for her turn to use toys.



I showed her my beautiful shrimp.

"Wow, well done Mommy. It's so cool". - Smiling as she spoke

I was surprised again. "Since when did you have such great people skills Bing Bing?". I wasn't very good at that. It was really special to see that I could even teach her something I didn't have myself.

I screamed on top of my lung. Alan appeared out of nowhere behind us without making a single sound as we were attentively watching Frozen "Let it go" song. I thought somebody broke in our house and suddenly appeared in front of us with a knife. Thankfully it was just Alan. Bing Bing heard me scream. She was surely calm, certainly calmer than her mother. She gave me a hug and said "Mommy is scared Daddy". She gave me a kiss on the lips and held my face up. For a second I felt like she was an eleven year old daughter that I could count on.

We went to the supermarket after that and that was my 2 hours with Bing Bing on a Sunday afternoon. She has grown so much since her second birthday. I now have a better idea of who Bing Bing is and who this young girl that she is capable of becoming.


Alex

Monday, 22 June 2015

Month 27: The wonder of Verbal Communication


Babies communicated with us by crying with various tones during their first 18 months. As parents, we could pretty much tell from the moment Bing Bing was born why she was crying based on her tones. I would say we got it right 98% of the time. After Bing Bing turned two, she managed to communicate in three languages – i.e. English, Vietnamese and Binglish (I haven’t been able to fully understand the last one of course), and this made our daily interaction much more fun and effective.

Her sentences in Vietnamese were fairly short with the subjects and verbs mixed up sometimes but I believed that she understood every single word we said. This morning, Bing Bing rode her bicycle (bikie in her dictionary) in the backyard and told Alex "Train sợ lắm Bing Bing" as she heard the train from a far or "Bỏ mẹ váy ra Bing Bing" when she meant "Mẹ bỏ váy ra cho Bing Bing ". Before lunch, Bing Bing kept telling us “Đi ăn đi thôi” because she was hungry. The longest sentence in Vietnamese that I heard so far in June had seven words - “Bing Bing mặc váy màu xanh lá”.

It is said that by the age of two, a child will have a vocabulary of about two hundred words. Bing Bing surprised us all the time with her English vocabulary (to be honest, I cannot tell how many words she actually knows now as she keeps enriching her vocabulary on a daily basis). Some of the examples in which she either suggested or initiated things to do with Mommy:
“BB: Do you want painting Mommy?
Alex: Yes, honey
BB: (loudly and clearly) Daddy, Mommy wants painting too. Let’s go”

Or similarly:
“BB: Mommy, do you want nước dừa?
Alex: Yes
BB: Daddy, Mommy wants nước dừa, too.
Alan: You think so?
BB: Yes, I think so”

Or with Jordan, her unisex doll (sometimes she referred to Jordan as a boy, some other times as a girl): 
"BB: Jordan, do you want to read a book yeah yeah?
Jordan (acts cool)...
BB: Oh Jordan, put your shoes on. Lạnh lắm. Your feet are cold"
Jordan obviously didn't have much say in this situation as Bing Bing was already on her mission with his shoes. 
BB: Jordan, sit here. I am reading a book."

Bing Bing had a particular interest in "opposites". We were queuing at the counter to check out our shopping basket. Out of nowhere Bing Bing pointed to a person queuing in front us who was smiling warmly at her and said "This is an OLD MAN! Bing Bing is a young girl." Of course she told the truth. That old man she referred to just had to pretend that nobody heard her.

She would say this type of sentences on a very regular basis.

"It's hot Mommy. It's not cold.
This is big Mommy. This is small.
Daddy cao. Bing Bing lùn.
Nặng quá! Too light"

Bing Bing is a kind of child who knows exactly what she wants. Hence, being able to have verbal conversations with her means less guesswork for us. Bing Bing had an unexplained high fever last night and when I was holding her, she whispered "Daddy, I am really thirsty. I want nước dừa". I didn't realize that she knew such words "really thirsty". Anyway, we quickly went downstairs for two cups of "nước dừa" to cool her down (plus a bonus spoon of pamol from Daddy). 

There was another conversation with Alex before bedtime when Alex was trying to trim Bing Bing's nails. As Bing Bing always wanted to have the final say and final "do" (which I will talk about later), Alex often gave Bing Bing an opportunity to pull her nearly-trimmed-off nails out. One day, a toe nail got rather stubborn and Alex said:

"- It's not coming out honey, let me help...
- No Mommy, it is coming out. It IS coming out. See, it's coming Mommy. Look, it's coming out.It's coming Mommy" Bing Bing said so while she was eagerly pulling out that toe nail with her tiny hands. Each sentence had a completely different tone to it but lining upwards like a staircase to show her determination to pull it out.

What's best about verbal communication was that Bing Bing could express herself easily, emotionally in particular. It just showed us how much she cared and how beautiful her emotions were.

After reading way too many books as usual, Bing Bing said:
"Daddy, I am tired. I don't want to sleep now. I want painting. Do you like painting too Mommy?" 

Or when Alex was laminating pictures, Bing Bing said 
"It is really hot Mommy, are you alright?"

Bing Bing was doing a puzzle on her table when she heard Alex chopping chicken loudly in the kitchen:
"Be careful Mommy, are you alright?"

What's really interesting to us was that while her English often outperformed her Vietnamese in most vocabs, only one topic that seemed to be different. Bing Bing was about 19 months when she said:

"Bing Bing yêu mẹ lắm lắm. Bing Bing yêu ba lắm lắm." 
while she made no attempts to say the same word in English. 

By about 25 months Bing had learned to say "I love you Mommy" when Alex was saying good night and "I love you Daddy" when I was preparing her a sweet potato for breakfast. But she said this in Vietnamese to Alex every morning before we dropped her off at school:

"Bing Bing yêu mẹ lắm lắm, nhiều như trời cao biển cả."

That suggests the word love/ yêu and this topic in particular is not so popular at school like "crackers", it is only heard at home and said by parents. 

Learning a single language is hard. Learning two is even crazier. We adults just simply expect the child to automatically develop her language skills as she grows up. However, it takes a million neurons to be able to understand and speak a word, and that connection is what wires their brains permanently. It has been a long way for Bing Bing from non-verbal communication to all-verbal communication. It has been a great journey for Alex and I to experience what a difficult path that a child must take when they first come to the world. Now that most people can understand Bing Bing's verbal languages, Alex and I do sometimes miss the hardship but pride when we were the only people who understood Bing Bing's non-verbal communications. We have great confidence that she will be fluent in at least two - three languages in no time. 

Alan

Tuesday, 11 November 2014

Month 20: Focus

Babies' concentration span is very short, about 5 seconds at most when they're first born because of the reactive focus part of the brain is very much alert to look out for danger - something we human beings and animals inherited from our ancestors.  Any noise, any image, any movement will hence distract babies. That's natural.

That instinct becomes less and less valuable as humans evolved and at times a barrier for humans living in the modern world where proactive focus is required to do any job. Teenagers in particular experience constant battles between reactive and proactive focus. One would have no problem playing video games for hours (reactive concentration to sounds and sudden movements) while may be struggling to concentrate in class (proactive focus).

When Bing Bing was about 2 months old. I noticed that she stared at our clock on the wall a lot when she was being fed in the room. Our clock was rather unusual. It was a large round clock with picture frames inside. They were all black and white photos that we were supposed to replace with our own photos but we just couldn't be bothered. We liked the random black and white photos when we bought the clock.

I started showing Bing Bing more black and white photos, you know, more close up. She stared at them even longer. I was fascinated and I made a whole lot of black and white shapes and pictures. Then I started introducing one more colour - red. Everyday she loved staring at those colours and shapes. She started ignoring background noise and movements. She stopped crying when she looked at my cards. I showed her 5, 10, 15, 20 then 40 pictures at a time, about 10 seconds each, just enough for me to describe to her what I was showing.



Lately she's been practicing her focus with puzzles, of many kinds: knob, chunk, layer, all sorts. She spent about 10-15 minutes on each puzzle with multiple attempts. I admit that it was hard almost impossible to "induce" a one year old to sit down and do a proper puzzle. Many parents I knew said they didn't want to force their child and just let them the way they'd be. But I insisted on inducing Bing Bing in any way I could. I made up stories about puzzles, I changed my voice tones when I saw the correct pieces, I got excited about puzzles myself, I tried to be another curious toddler around Bing Bing. In many levels I am all about independent play and freedom. On another level, I am a huge believer of family education. We as parents have the utter most influencing power on our children in all aspects - not by force but gentle persuasion.

Taking about force and persuasion reminded me of a story I often read to Bing Bing. It went "The sun was shining happy and bright in the sky when the wind came by. The wind claimed himself the mightiest of all. A man was walking across the meadow. The wind said whoever makes the man take off his jacket will be the mightiest of all. as he took his full force making a swirling storm trying to blow the man's jacket off. The man felt so cold and held on tight to his jacket. The sun just smiled and shined away. The man felt too hot so he took his jacket off voluntarily." The story ends with a saying "A gentle persuasion is always better than force".

Bing Bing first encountered a puzzle when she was about 6 months old and it took about 12 months to get her interested in doing puzzles, not only because her physical and brain development reached the point but also because she was already watching me doing puzzles and got familiar with them. Puzzles became as natural to her as having a cracker. She did 2 piece puzzles, then 3, 4, 6, 8, 12, 25 and 40 piece puzzles. It was simple - practice. Bing Bing could focus for 15, 20 and 30 minutes on puzzles without being distracted. From the look on her face, I could tell her brain was working very hard to figure out where all these pieces go. It was very special to watch a child concentrating on their work.



Focus does wonder. With the ability to focus Bing Bing learned things at great speeds, she remembered things. She got lost in her concentration when it comes to playing, exploring, reading etc. Proactive focus needs constant training even for adults. It is often dominated by reactive focus which explains why adults still get distracted at work with noises. Reactive focus grows with screen time. Bing Bing had no access to TV or videos at all. It is recommended that children should not have any screen time at least until they've turned three.

Alex

Friday, 29 November 2013

Month 8: Can't ask for more

Con gái thân yêu, yêu dấu của mẹ,

Trời Auckland đang vào đầu hè, sáng se lạnh, trưa nắng nóng rồi tối lại mát dịu. NZ vào hè có vẻ thân thiện hơn cái giá rét khi mình mới sang con nhỉ? Trời thường rất xanh và trong, mẹ hay nằm trong nhà nhìn ra ngoài ban công thấy mây trắng bay nhanh lắm.

Mồng 1 tháng 11, ngày mà ngôi nhà này chính thức thuộc về mình, ba mẹ cứ nhắn tin chí chá qua lại trong sự sung sướng vô bờ bến. Nhà mình thật quá tuyệt vời, mẹ chỉ biết thế. Mẹ có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ rằng mình đã từng sở hữu 2 căn nhà khi mẹ còn quá trẻ như thế này, mẹ cũng chưa dám mơ là sẽ có 1 ngôi nhà 3 tầng, 3 phòng ngủ, có cả gara trong nhà, lại là nhà mặt phố, ngay trung tâm, mọi thứ thật đúng là 1 giấc mơ thành hiện thực.

Con gái yêu, mẹ muốn con biết rất nhiều điều, mẹ muốn con biết rằng, mọi việc ba mẹ làm đều vì con. Tuy ba không nói ra bao giờ, nhưng mẹ biết rằng, rời bỏ sự nghiệp ở VN khi đang trên đà phát triển quá tốt, xây dựng được uy tín cao trong ngành NH, vị trí & lương không nhiều người với tới, đó là điều vô cùng khó đối với 1 người đàn ông. Vậy mà ba đã bỏ lại hết những điều rõ ràng và chắc chắn ấy để cùng mẹ mạo hiểm nơi đây, 1 thị trường việc làm quá khó. Thế mới thấy ba con không chỉ là 1 người đàn ông tự tin mà còn rất dũng cảm và trên hết là đặt tương lai của con trên mọi thứ khác.

4 tháng trời chân ướt chân ráo, khó khăn không thể nào kể hết. Đôi lúc sự hụt hẫng và sự khó khăn của cuộc sống khiến ba mẹ chỉ biết ôm con mà lấy lại niềm tin & sức mạnh. Mẹ lại muốn Bing biết rằng, khó khăn chỉ làm tăng thêm giá trị của thành công. Giờ đây, khi mẹ ngồi trên chiếc giường của mình, trong ngôi nhà của mình, hàng tuần không phải đau đáu vì trả tiền thuê nhà, mẹ rất trân trọng những tháng ngày vất vả ấy. Giờ đây, khi ba đã có được công việc mơ ước - CEO ANZ tương lai của một quốc gia - ba mẹ rất trân trọng bao tháng ngày apply, phỏng vấn xin việc, bao lần thất vọng tràn trề... nhìn con cười mà nước mắt chảy ngược vào trong tim mà vẫn cứ phải bước tiếp...

Trong niềm hạnh phúc vô ngần này, ông bà lại sang chơi thăm Bing 1 tháng trời, được đoàn tụ gia đình chia sẻ niềm vui thì niềm vui nhân lên vô hạn. Cả nhà miên man nói mãi về những thành công này, về những ngày gian khó và rồi cứ thế vỡ òa trong niềm hạnh phúc. 1 tin vui nữa là ba mẹ vừa mua được thêm 2 căn hộ giá rẻ nữa để cho thuê lấy thêm thu nhập. Mẹ giờ sẽ kiêm người quản lý nhà haha. Mẹ cũng có góp vui thêm nữa vì mẹ được research grant cho đề tài nghiên cứu của mẹ, vậy là mẹ cũng kiếm tiền rồi, tuy không hoành tráng như ba, nhưng ít nhất mẹ cảm thấy rất vui và hãnh diện vì mẹ vẫn tự lập, không phụ thuộc. Con gái yêu của mẹ, đó cũng là điều mẹ muốn con ghi nhớ, rằng không gì quý giá hơn độc lập tự do, đó là giá trị lớn nhất của con người.

1 tháng ông bà ở đây, mẹ được nghỉ ngơi hơn một chút, ông bà cứ than ngắn thở dài xót mẹ vì mẹ gầy quá, ông bóp lưng cho mẹ mà hai cục xương sau lưng nhô lên chưa từng thấy, 2 khớp cổ tay thì lật 1 ngày cả chục lần mỗi khi bế con hoặc nhấc đồ nặng vì viêm nên ông bà cứ thương mãi, kêu mẹ phải cai sữa đi thì người mới có sức sống. Sữa mẹ vắt ra giờ trong vắt, không còn một tý chất béo váng sữa nào, mở tủ đá ra so sánh với sữa hồi mới sang mà không tin nổi. Mẹ cai sữa thật nhẹ nhàng, có lẽ cơ thể người phụ nữ chỉ vắt ra được ngần đó tinh túy, 8 tháng qua mẹ vắt bằng 2,3 lần người khác và giờ phải dừng lại để Bing ăn sữa mẹ dự trữ nhé.. Thương con ủn in của mẹ, tủ đá sữa của mẹ cũng đủ để Bing ăn đến khi gần tuổi rưỡi, thế là mẹ yên tâm rồi. Trộm vía riêng về khoản ăn của Bing mẹ không có gì phải lo, con ăn với một sức ăn quá khổng lồ khiến mọi người đều kinh ngạc, và con là siêu ghê gớm của mẹ. Mẹ yêu con ủn ỉn lắm.

Con gái yêu, nhờ ông bà ở đây mà gia đình mình được đi nghỉ mát ở rất nhiều nơi, NZ thật đẹp như trong phim Bing ơi! Bao nhiêu ảnh mẹ đã in hết thành albums rồi, mỗi lần mở ra cho Bing xem, Bing nhận ra ông bà, ba mẹ và Bing Bing là con cười sung sướng lắm!
Mẹ chỉ ước gì ông bà ở lại với gia đình mình mãi, có phải vui không? Nhưng ông bà phải về, vì ông bà còn có Dì Bông, ông bà phải lo cho Dì ăn học đã rồi mới nghỉ hưu bên nhà mình được, Bing nhỉ? Từ khi ông bà về, mẹ rất nhớ ông bà, nhớ lắm, rồi mẹ nhìn Bing, mẹ lại thấy thương Bing y như hồi mới sang đây. Mẹ thương con không có tình thương yêu chăm sóc của ông bà ở bên như các bạn khác.. Nhưng con nhìn mẹ cười rất tươi rồi lại cúi xuống chơi tiếp, mẹ cũng phải cười theo và tự nhủ "chúng mình sẽ vượt qua được hết".

Bing yêu dấu của mẹ, mẹ phải cảm ơn Trời Phật đã thương gia đình mình, cảm ơn con đã luôn là nguồn sức mạnh vô bờ bến của mẹ. Ngày đầu sang đây, mẹ không thể nào nghĩ rằng vài tháng sau mọi thứ lại có thể tuyệt vời đến như vậy, gia đình mình vậy là đã có công cuộc di cư thành công mỹ mãn với 1 sự ổn định rất cao. Năm nay còn 1 việc rất quan trọng nữa và ba mẹ vẫn đang chờ đợi tin vui.

Bing à, con hãy ngủ ngoan trong căn phòng mới của con nhé, những trận đánh lớn giờ đã dần vãn hồi, chúng ta hãy nghỉ ngơi lấy sức để có một ý chí dài, sức khỏe tốt. Cổ tay mẹ cần phải khỏi, mẹ cần phải dừng sút cân, ba cần phải dừng thiếu ngủ hàng đêm vì trông con. Giờ hãy yêu thương nhau thôi bạn Bing nhỉ?

Yêu ba, yêu ủn ỉn, yêu ông bà, yêu cả Dì Bông cách xa nửa vòng Trái Đất

Wednesday, 23 October 2013

Month 7: Happy birthday Mom!

Happy birthday Mẹ Mèo!

Bing yêu ơi, vậy là mẹ Mèo 26 cái mùa thu rồi á Bing nhé. Bing của mẹ tròn 7 tháng rồi. Giờ NZ đang là mùa xuân, tháng sau vào hạ, thời tiết trong xanh, mát mẻ, trưa ấm áp, tối se lạnh thật là hoàn hảo :)

Sinh nhật mẹ năm nay rất đặc biệt vì mẹ có tiểu đồng chí Bing Bing xuất hiện. Mẹ chưa từng quan trọng ngày sinh nhật của mình, năm nào cũng trôi qua một cách bình dị, cũng vì mẹ lúc nào cũng bận. Đến chụp ảnh cưới mà ba với mẹ còn chụp trước đám cưới 2 ngày và vào một ngày mưa ơi là mưa. Album ảnh cưới được picked up trước giờ làm đám cưới đúng 1 tiếng. Thế đấy, mẹ lúc nào cũng bận vì việc.
Hơn nữa mẹ chẳng bao giờ màu mè những thứ như thế này. Mẹ nhớ sau khi đám cưới xong, mẹ trở lại làm việc ở McKinsey, mọi người hỏi han wedding thế nào, mẹ trả lời mà làm mọi người trố hết cả mắt "I'm glad it's over." Chắc không ai hiểu. Mẹ là phụ nữ, đáng ra mẹ phải để ý mặc váy kiểu gì, hoa để ở đâu, bật nhạc gì, thiệp cưới thiết kế ra sao, nhưng mẹ không excited vì những điều đó, mẹ chỉ mong wedding cho xong, mẹ excited về marriage, về cuộc sống sắp tới với ba for the rest of my life hơn là một bữa tiệc đình đám. Mẹ có khô khan quá không nhỉ?

Năm nay mẹ quyết định dừng chân nghỉ một lát để ngắm nhìn con gái với chiếc bánh sinh nhật to hơn cả người con :) Ba đi làm về và đặt chiếc bánh sinh nhật tuyệt ngon này cho mẹ, green tea and fruits! Mẹ thấy hạnh phúc lắm, hình như đây là lần đầu mẹ cảm giác hạnh phúc với những gì mình có. Lúc nào mẹ cũng cắm đầu về phía trước, cứ tự vẽ vạch đích và chạy hùng hục, giờ mẹ cũng vẫn có nhiều kế hoạch lắm, mẹ cần mua cho Bing một ngôi nhà đẹp, ba cần vào được program mà ba mơ ước, mẹ cần kiếm thêm học bổng/ grant, tiền cho Bing của mẹ nữa chứ, và còn một việc tối quan trọng mà mình sẽ thực hiện sau con nhỉ? ;) nhưng giờ mình tạm gác lại mọi thứ, mình ngồi đây bên nhau, chúc mừng sinh nhật mẹ, chúc mừng 3 chúng ta đã bắt đầu một cuộc sống mới ở NZ.

Aiyo, sau mấy vòng ngặt nghèo ba Bing đã vào được vòng cuối rồi... mẹ chẳng còn nhớ là đã bao nhiêu vòng phỏng vấn nữa, có lẽ gần chục rồi. Vừa đi làm vừa chuẩn bị thế này vất vả cho ba quá, nhưng ba giỏi mà Bing ạ, ba sẽ làm được thôi! Ngôi sao may mắn Bing lại tỏa sáng nữa nhé :x

À, hôm qua ba mẹ vừa made an offer on a house. Hôm nay hoặc ngày mai người ta sẽ công bố xem mình có win tender không đó. Nếu offer mình mà win thì Bing của mẹ sắp có nhà mới, nhà của chúng mình thật rồi, thôi hem mừng vội, để khi nào có kết quả chính thức rồi chúng mình đi ăn mừng bằng việc.. dọn vào nhà mới nhé, Bing yêu của mẹ. Chắc sẽ mất một vài tuần để con quen nhà nhưng rồi con sẽ yêu ngôi nhà ý lắm, vì nó là của chúng ta!

Bing à, hôm nay mẹ sinh nhật 26 tuổi, lần cuối mẹ để ý đến tuổi tác thì mẹ mới có 18 thôi, lúc đó niềm vui tột bậc của mẹ là được học bổng của LSE. 8 năm rồi, và bây giờ mẹ có ba, có Bing, có nhà, có xe, có bằng đại học LSE, 1 bằng thạc sỹ, 1 bằng MBA và đang làm tiến sỹ, 3-4 năm kinh nghiệm làm việc tại các tổ chức danh tiếng nhất thế giới, mẹ đã đặt chân tới 30 quốc gia, mẹ đã giúp được Dì Bông vào học đại học ngành Luật ở Anh...

Mẹ có nên hài lòng với bản thân một chút không? Mẹ đã luôn phấn đấu. Mẹ có học bổng nhưng vẫn đi làm thêm có lẽ phải 1-2 tá công việc part-time, mẹ nhớ nhất là công việc mở cửa hàng giặt là buổi sáng vì chủ cửa hàng không muốn dậy sớm. Hàng sáng từ 5:30 sáng đến đun đụn nước sôi cao từ sàn lên trần nhà và chuẩn bị mọi thứ đến 9:30 ông chủ đến rồi mẹ đến trường đi học. Mùa đông ở London, 5:30 sáng tối đen và lạnh như chưa bao giờ lạnh như thế. Bạn cùng phòng của mẹ có hôm tỉnh giấc và lơ mơ bảo "tôi phục bạn thật đấy..." và rồi kéo chăn quay lên ngủ tiếp. Không hiểu lúc đó lấy đâu ra động lực, chứ giờ chắc mẹ chẳng thể làm nổi.

Mẹ nhớ cả công việc đi phiên dịch, nghe đơn giản mà liều lĩnh. Mẹ phiên dịch cho một người Hải Phòng trong trại thương điên, anh ta không điên, chỉ giả vờ để không bị trục xuất, mẹ phiên dịch cho một người Nam Định ở trong tù vì nghi can giết người, mẹ phiên dịch cho một người phụ nữ ở bệnh viện vì không biết nói từ "táo bón". Ôi, Diễm Hằng cái tuổi 17,18 là fearless, không biết sợ là gì.

Làm việc cật lực như vậy, mẹ có một ham muốn được khám phá thế giới và thế là mẹ đi du lịch bất kỳ khi nào mẹ có chút thời gian và chút tiền. Rồi mẹ ra trường, khủng hoảng tài chính khiến việc tìm việc cho sinh viên quốc tế mới ra trường ở UK trở nên quá khó khăn, nhưng mẹ đã được làm cho Bank of America, và rồi mẹ làm cho McKinsey. Con biết những công ty này không, giờ làm việc rất dài, áp lực rất cao, có nhiều lúc phải thức xuyên đêm, chưa có lúc nào về trước bữa tối. Mẹ cũng không rõ mình tìm ra đâu thời gian mà học 2 bằng thạc sỹ nữa. Trong 3 năm mẹ chẳng có mấy ngày cuối tuần. Tồi tệ hơn là mẹ lại yêu một người cũng làm công việc y như mẹ, cùng lúc cũng học MBA, thế nên chẳng có gì là lạ khi ba và mẹ chụp ảnh cưới 2 ngày trước khi cưới, kể cả không chụp ảnh cưới cũng chẳng có gì là lạ.

8 năm vì thế mà trôi cũng quá nhanh Bing nhỉ? Vì thế cũng là hợp lý khi chúng mình hôm nay dành ít thời gian để celebrate sinh nhật mẹ, celebrate cuộc sống 26 năm tuyệt vời của mẹ, Bing nhé! Mẹ cũng có một vài sự hối tiếc trong những năm đã qua, nhưng nhìn lại những gì mình có thì những hối tiếc đó lại nhỏ bé, đôi khi chính những sai lầm đó mới làm nên những gì của ngày hôm nay, vì thế mẹ không có gì phải lăn tăn. Mẹ luôn nghĩ về tương lai và giờ chưa phải lúc để nghĩ về quá khứ.

Trở lại thực tại, chằng có role model nào dễ dàng về việc vừa học PhD vừa nuôi con nhỏ xíu, thường thì người ta sẽ phải gửi con đi childcare cả ngày nhưng con vẫn còn bé lắm và chẳng ai hiểu và chăm con được như mẹ. Khi Bing lớn hơn một chút như các bạn 1 tuổi chẳng hạn thì mẹ sẽ đỡ lo hơn, lúc ý con bò được, đi được, chủ động được mọi thứ hơn, con giao lưu với các bạn, chơi các trò chơi cũng sẽ có lợi hơn cho Bing nhiều, nên giờ mẹ chưa muốn gửi Bing hoàn toàn ở childcare. Nhưng đôi khi việc nhiều quá, mẹ dành mười mấy tiếng cuối tuần để chấm bài, rồi dành đêm tối để học khi ba đi làm về chăm Bing thay mẹ. Đã thế sự nghiệp con bò sữa của mẹ chưa thể kết thúc, mẹ đã vắt trữ được cho Bing 200 lít sữa của mẹ rồi nhưng vẫn chưa cai được sữa vì sữa vẫn nhiều quá, giờ mỗi ngày chỉ vắt có 2 lần thôi mà mỗi lần vẫn nửa lít. Hy vọng cuối năm mẹ cai hẳn, Bing của mẹ bắt đầu ăn sữa trữ đông, chắc cũng được đến khi 1.5 tuổi. Sắp tới đây càng ngày sẽ càng bận, nhưng mẹ sẽ làm được thôi, Bing thương mẹ hãy ngoan và khỏe mạnh thì việc gì mẹ cũng làm được :)

À ha, Bing của mẹ bây giờ đã lật ngửa được người ra khi lẫy nên không còn cần ba mẹ cứu viện mỗi khi mệt vì lẫy nữa :D nhưng cũng vì thế mà con lăn lộn khắp nơi, ba mẹ không thể rời mắt được 1 giây. Mỗi ngày lại mong win tender để Bing có nhà có phòng riêng tha hồ mà lăn lộn bò lê bò càng. Căn nhà này rất vừa ý ba mẹ, mặt phố rộng, 3 tầng, 3 phòng ngủ, 2 phòng tắm, lại có 1 gara không cần tìm chỗ parking. Nhà cách trung tâm, cách trường học của Bing và của mẹ đúng 10 phút đi bộ. Mọi thứ đều hoàn hảo. Kiên nhẫn con nhé :)

                                  ***************Ngày 24/10/2013 @ 16:30
                                    Sau 48h chờ đợi, mình đã thắng thầu ngôi nhà
                                                                  1 cách sát sao!***************


Monday, 30 September 2013

Month 6: The NZ dreams

Con gái yêu dấu của mẹ,

Bing 6 tháng. Thoáng một cái gia đình mình đã ở đây được 3 tháng rồi Bing à... Thời gian thoăn thoắt thoi đưa, ba mẹ càng ngày càng nhiều việc, Bing của mẹ càng ngày càng lớn, càng chững chạc. Với mẹ, Bing không còn là bé sơ sinh mấy tháng tuổi nữa, Bing hiểu biết nhiều lắm, biết đòi, biết nói ý kiến của mình. Đôi lúc mẹ nằm tâm sự với Bing, nhìn vào ánh mắt và gương mặt con, mẹ cảm giác như mình đang nói chuyện với một người bạn, một người bạn rất biết lắng nghe, rồi thỉnh thoảng thấy mẹ không nói nữa, quay ra làm việc khác con lại đập đập vào lưng, vào đùi mẹ cho đến khi mẹ quay lại hỏi "Bing gọi mẹ gì à?" thì Bing lại toét một cái thật vừa lòng.

Bing của mẹ giờ cứ nằm là lẫy, chả chịu nằm yên, lẫy xong rồi lăn lộn, bò lùi, cái mông cứ nhấp nha nhấp nhổm, nhưng lẫy xong chưa nằm ngửa lại được nên khi mệt là hét ầm ĩ để ba mẹ vào cứu viện, thương con chó con chăm chị chịu khó lẫy và tập bò không ngưng nghỉ. Có lúc mẹ thương nó mệt, lật ngửa nó ra mà nó khóc ầm lên đòi lẫy tiếp.

Bing à, đợt này Bing đi xem mấy cái nhà liền, Bing thích ngôi nhà nào nhất? Ba mẹ sẽ mua cho Bing, giờ Bing lớn rồi, sắp bò được rồi, mẹ muốn Bing có một căn phòng riêng, chỉ có 1 cái cũi để ngủ, còn lại con sẽ bò lăn lộn trên sàn thảm khắp phòng chỉ toàn đồ chơi của con thôi nhé. Nhà cửa ở NZ không rẻ tý nào, khó lắm để mua được một ngôi nhà vừa ý, vì thực ra ba và mẹ cũng kỹ tính lắm, nhưng trời thương mình đã tìm được mấy cơ hội nhà rẻ và đẹp. Vào nhà một cái là mẹ chỉ muốn cả nhà mình dọn về đó ở luôn thôi. Sang tháng tới ông bà ngoại sang thăm Bing, ông bà sẽ cùng chúng mình dọn sang nhà mới con nhé, to rộng và đẹp hơn nhiều căn hộ hiện nay. Mẹ tin rằng chúng mình sẽ an cư ở ngôi nhà mới, Bing và các em của Bing sẽ sống thật thoải mái, như thế mẹ mới thấy yên tâm :)

Tháng này nhà mình còn nhiều việc trọng đại lắm, ba Bing đang apply vào một chương trình vô cùng danh giá và rất phù hợp với career aspirations của ba, mẹ chẳng mong gì hơn là chúc ba thành công, ba là một người đàn ông không nói mà chỉ làm, mẹ biết là ba rất mong mỏi và quyết tâm để vào được chương trình này. Nhưng chặng đường tuyển dụng của nó thì nghe thôi đã chẳng thiết apply nếu không thực sự muốn làm. Bing là ngôi sao may mắn của ba, ba luôn nói thế, Bing hãy tỏa sáng nhé :)

Tháng sau nếu chúng mình win ngôi nhà đó, ba Bing được offer vào chương trình này thì our NZ dreams sắp thành hiện thực đến nơi rồi Bing à, tất cả những gì ba mẹ làm, đều vì Bing và các em của Bing á, nhìn con, thậm chí chỉ nghĩ đến con thôi ba mẹ cũng thấy vui phơi phới trong lòng, và lại càng quyết tâm sắn tay vào thực hiện những ước mơ!

Friday, 30 August 2013

Month 5: Starting solids. Good food. Good life.

Bing à,

Vèo một cái mình đã sang bên này được 2 tháng rồi đó con. Chúng mình vẫn rất ổn con nhỉ? Thời gian đầu công việc nghiên cứu của mẹ chưa có gì bận lắm, mẹ vẫn dành phần lớn thời gian cho con. Hai chúng mình ở nhà làm việc cùng nhau thích quá Bing nhỉ. Mẹ nói với thầy hướng dẫn là mẹ có baby, thầy tốt lắm cho mẹ làm việc hầu hết ở nhà, chỉ khi nào cần thì lên gặp thầy vào buổi chiều tối khi ba đi làm về và trông Bing giùm cho mẹ.


Hè sắp sang rồi, mẹ lại tìm được cho Bing một lớp học bơi cho trẻ sơ sinh tốt và hay lắm lắm ý. Bing của mẹ thật dũng cảm, ngụp lặn vô tư, các bạn cùng lớp thì gào thét cả buổi, có khi Bing biết bơi trước khi biết đi ý nhỉ hehe, mẹ kỳ vọng có quá đáng chăng? Cứ sáng thứ 7 hàng tuần cả nhà mình cùng xuống bể bơi rèn luyện sức khỏe. Cuộc sống đang dần đi vào quỹ đạo, Bing yêu nhỉ?

Sách vở bảo 6 tháng mới nên cho bé ăn dặm nhưng mẹ cho Bing thử vài ngày một ít, từ 5.5 tháng để đến 6 tháng Bing ăn tốt. Mẹ sắm cho Bing một chiếc máy phục vụ việc ăn dặm vô cùng thông minh. Bing của mẹ ăn thử từng món một, táo, lê, khoai lang nghiền, cơm nghiền, thịt gà, thịt bò, thịt cừu, tôm, các loại rau súp lơ, măng tây, rau chân vịt v.v... Bing của mẹ thích nhất là tôm với măng tây, ăn sao mà khôn thế! Mọi người ở VN có vẻ vất vả về chuyện ăn dặm của con lắm, nghiên cứu nhiều vô kể, kiểu Nhật kiểu Pháp gì đó. Sách ở đây rất đơn giản, ở trường ăn cũng không có gì cầu kỳ, nhưng dinh dưỡng thì đầy đủ, thực phẩm tươi ngon. Mẹ cho con ăn dặm cũng rất nhàn, phần lớn vì mẹ Mèo lại có vũ khí bí mật :)

Thấy Bing có vẻ không hứng thú lắm với cái bình sữa Avent mọi khi, cứ ăn là hơi cáu vì sữa xuống chậm, mẹ cho Bing ăn sữa bằng cốc luôn từ lúc gần 5 tháng, từ khi có cái cốc mà ăn sữa tốt hẳn, hihi hóa ra là hắn lười mút bình lâu hơn là cốc.

Cô giáo kể với mẹ là Margaret người lớn lắm, tuy chưa ngồi được nhưng đến giờ các bạn ăn trưa là cũng thích được ngồi vào bàn vào ghế, ăn cùng với các bạn, quan sát và nói chuyện với các bạn. Các bạn ăn bằng bát bằng thìa hết rồi nên nếu cho Margaret ăn bình sữa thì hắn có vẻ ngượng nên cho ăn bằng cốc thì tu hết 100ml ngay. Chưa kể bạn Margaret rất không thích khi các bạn khóc, hắn sẽ khóc theo một cách khó chịu đến khi bạn nín thì hắn mới quay ra chơi đùa bình thường. Mẹ nghe cô giáo kể chuyện Bing ở lớp mà mẹ phơi phới trong lòng vì cảm giác con mình lớn lắm rồi ý, mẹ đã trưởng thành vậy rồi sao? Mới đây mẹ mới là cô học sinh đại học LSE, còn đang miệt mài với các chuyến du lịch mà giờ mẹ đã ở đây, NZ, một đất nước mẹ chưa từng nghĩ đến, và con đã ở đây, cô con gái yêu của mẹ, đã có tính cách, cuộc sống thật là tuyệt vời.

Giờ Bing lớn quá, xem lại ảnh con hồi mới sinh mẹ chẳng nhận ra, Bing giờ nói nhiều lắm, nói suốt ngày thôi, mà không bằng lòng cái gì thì hét toáng nhà phá làng phá xóm, mà vừa lòng thì toét cái miệng như mùa xuân hoa nở. Bing ít khóc lắm rồi, khi nào đêm đói khóc thì cái miệng vẫn tròn xoe như hồi mới đẻ. Bing à, con lớn nhanh nhưng đừng lớn nhanh quá nhé, để mẹ được chăm con và ôm con như bây giờ lâu hơn một chút nhé :)