❤ Ba mẹ định đợi đến 27w nhưng cái tính hay sốt ruột của mẹ đã không chịu thua, nên ba mẹ đi siêu âm Bing Bing 26w cho mẹ đỡ lo vì mẹ không lên cân gì cả. Mẹ đọc trên mạng thấy người ta bảo 26w thai nhi được khoảng 760g, đến 27w thì được 870g. Trộm vía BB của mẹ được 1.063kg. Bác sỹ và một chị 28w ở đấy kêu em bé trộm vía quá. Ba mẹ tự hào lắm, nhất là ba. Cũng đúng mà, công sức ba chăm cho 2 mẹ con mình lớn lắm. Mẹ thì mừng thầm vì sau vụ này chắc sẽ không bị ba ép ăn nữa :) Mẹ con mình hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà! Ba mẹ cũng biết nhiều bà mẹ thai nhi cân nặng 27w rất tốt mà sinh ra con vẫn dưới 3kg nên ba bảo 2 tháng tới phải kiểm tra cân nặng thường xuyên, chỉ tiêu của mẹ là BB 3.8kg?? Mẹ sợ quá xin rút xuống 3.4kg thôi :)
Bác sỹ bảo 30w quay lại khám & bác sẽ tư vấn cho việc đăng ký sinh ở bệnh viện nào. Ba mẹ cũng tìm hiểu kỹ càng một số nơi rồi nhưng chưa quyết định, ba mẹ muốn nơi nào bác sỹ đầu ngành, dịch vụ cơ sở vật chất phải tốt, ba mẹ đang cân nhắc giữa Việt Pháp & Hồng Ngọc.
Mong ngóng thì thấy sao 40w lâu thế. Nhưng đôi khi có những lúc mẹ nhìn lại những tháng vừa qua mà không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy. 30w ư? Trước đây khi còn nằm trên giường, mẹ cứ nhìn chằm chằm vào lịch trong điện thoại, các mốc 12w, 16w, 20w... mà đã thấy xa vời, giờ đây mốc tiếp theo của mẹ con mình là 30w con yêu à... ❤
❤ Bing Bing Kute ❤
Saturday, 22 December 2012
Friday, 23 November 2012
Tuần 22: I see you
❤ Sau 3 tháng nằm liệt giường ở nhà ông bà ngoại, giờ được ở trong ngôi nhà của mình, mẹ cảm thấy mình không còn là người bệnh nữa, mẹ cảm thấy mẹ tự làm được hết. Tất nhiên là ba không để mẹ tự do nữa, ba làm hết. Ba đi chợ, ba nấu cơm, ba làm việc nhà, ba chăm cho mẹ ăn uống từng li từng tí, kiểm soát uống thuốc, uống sữa, cân nặng. Ba như là anh bác sỹ riêng khó tính của mẹ con mình ý :)
Mẹ mong chờ tuần 22 lắm, ba mẹ sẽ được nhìn thấy Bing Bing 4D rõ hơn bao giờ hết. Bác sỹ chỉ cho cả bố mẹ từng ngón tay, ngón chân của Bing Bing, bác sỹ chụp một cái ảnh nghiêng mặt của con. Ôi chao, cái mũi cao cao của ba làm mẹ sướng nhất. Trộm vía 2 cái má phính phính, cử động không ngừng, tay con còn gạt dây rốn ra cho ba mẹ nhìn rõ mặt. Mẹ chẳng lên được cân nào mà Bing Bing của mẹ được 514grams, bác sỹ bảo là vượt chuẩn rồi. Mong con yêu của ba mẹ tiếp tục lớn & khỏe con nhé!
Mẹ cứ ngắm mãi khuôn mặt con trong ảnh, giờ mặt con tròn hơn, vì má trộm vía phính chứ không gầy & dài như hồi ảnh 12w nữa. Ba thì cứ thao thao bất tuyệt về cái mũi cao cao của con.. rồi lại muốn mắt con to đẹp như mắt mẹ, miệng con tươi như miệng mẹ, mẹ lại muốn con da trắng và chân dài như chân dì Bông...
Từ ngày con biết đạp mẹ đến giờ, không ngày nào là ngưng nghỉ, có lúc mẹ đau bụng lắm nằm im mặt nhăn nhó, ba nhìn mà thương mẹ nên cứ xin xỏ Bing Bing tha cho mẹ. Mẹ phát hiện ra là cứ khi mẹ hát ru là Bing Bing của mẹ nằm ngoan, thế là ba thu âm mẹ hát ru và mỗi lần mẹ đau vì BB đạp ghê quá lại bật lên cho con nghe & con lại ngoan. Ôi, mẹ hạnh phúc lắm, BB của mẹ thích nghe giọng hát ru của mẹ. Trộm vía sao trong bụng mà đã khôn thía :) Hàng ngày ba vẫn sờ bụng mẹ cảm nhận Bing Bing đạp rồi lại cười khúc khích, lại hỏi "Trùi ui trộm vía sao BB nghịch thế hả con, thế này là lại có warrior genes giống mẹ rồi..." ❤
Mẹ mong chờ tuần 22 lắm, ba mẹ sẽ được nhìn thấy Bing Bing 4D rõ hơn bao giờ hết. Bác sỹ chỉ cho cả bố mẹ từng ngón tay, ngón chân của Bing Bing, bác sỹ chụp một cái ảnh nghiêng mặt của con. Ôi chao, cái mũi cao cao của ba làm mẹ sướng nhất. Trộm vía 2 cái má phính phính, cử động không ngừng, tay con còn gạt dây rốn ra cho ba mẹ nhìn rõ mặt. Mẹ chẳng lên được cân nào mà Bing Bing của mẹ được 514grams, bác sỹ bảo là vượt chuẩn rồi. Mong con yêu của ba mẹ tiếp tục lớn & khỏe con nhé!
Mẹ cứ ngắm mãi khuôn mặt con trong ảnh, giờ mặt con tròn hơn, vì má trộm vía phính chứ không gầy & dài như hồi ảnh 12w nữa. Ba thì cứ thao thao bất tuyệt về cái mũi cao cao của con.. rồi lại muốn mắt con to đẹp như mắt mẹ, miệng con tươi như miệng mẹ, mẹ lại muốn con da trắng và chân dài như chân dì Bông...
Từ ngày con biết đạp mẹ đến giờ, không ngày nào là ngưng nghỉ, có lúc mẹ đau bụng lắm nằm im mặt nhăn nhó, ba nhìn mà thương mẹ nên cứ xin xỏ Bing Bing tha cho mẹ. Mẹ phát hiện ra là cứ khi mẹ hát ru là Bing Bing của mẹ nằm ngoan, thế là ba thu âm mẹ hát ru và mỗi lần mẹ đau vì BB đạp ghê quá lại bật lên cho con nghe & con lại ngoan. Ôi, mẹ hạnh phúc lắm, BB của mẹ thích nghe giọng hát ru của mẹ. Trộm vía sao trong bụng mà đã khôn thía :) Hàng ngày ba vẫn sờ bụng mẹ cảm nhận Bing Bing đạp rồi lại cười khúc khích, lại hỏi "Trùi ui trộm vía sao BB nghịch thế hả con, thế này là lại có warrior genes giống mẹ rồi..." ❤
Monday, 5 November 2012
Tuần 20: Coming home
❤ Bác sỹ bảo "Công phu lắm mới giữ được em bé này. Hồi trước mẹ đến bước còn chẳng dám bước..."
Mẹ nhìn lại những tháng ngày ấy cũng thấy tự hào 2 mẹ con mình lắm :) Giờ bé yêu của mẹ đạp liên tục trộm vía. Ngay lúc mẹ đang viết Bing Bing cũng đang uỳnh uỵch nè. Trộm vía. Hôm qua BB đạp mẹ từ sáng đến đêm không nghỉ làm mẹ không biết nên mừng hay nên lo nữa. Nhưng chắc con yêu của mẹ khỏe mạnh mới đạp được nhiều như vậy phải không bé?
Con à, con cứ đạp mẹ đi. Dù mẹ mệt nhưng con cứ đạp mẹ nhiều & mạnh vào, mẹ vui lắm. Mẹ càng mong tháng 3 đến thật nhanh để mẹ con mình gặp nhau, yêu thương & lớn cùng nhau. Mẹ mong con lắm, BB của mẹ. Ba cũng thế đấy, nhưng ba cool lắm, chả mấy khi thể hiện sự sốt ruột như mẹ Mèo đâu :) Ba hàng ngày vẫn trò chuyện với cái bụng bầu của mẹ - chỉ mong con nghe được.
Con à, sau này lớn lên con nhớ những ngày còn trong bụng mẹ không? Nhớ tiếng nói của ba mẹ không con? Cả nhà mình luôn ở bên nhau vượt qua mọi khó khăn con nhé! Ba mẹ yêu con nhiều lắm.
Con yêu của mẹ, hết tuần này mẹ Mèo sẽ được về nhà đó. Đó sẽ là ngôi nhà đầu tiên của BB đấy con yêu. Mẹ mong từng ngày từng giờ đến lúc được đón bé yêu về nhà, cho con bú & tắm cho con. Mẹ sẽ nhìn ngắm con cả ngày mất. Mẹ sẽ mát xa & nói chuyện với con nhé, con yêu! Nhìn trên facebook ảnh của các bé mà mẹ mong BB của mẹ quá. Mẹ con mình đi được nửa đường rồi đó con yêu. Cố gắng lớn nhanh khỏe mạnh trong 20 tuần tới con nhé. Trộm vía con, 2 mẹ con mình cũng vượt qua! Cảm ơn ông bà ngoại đã chăm sóc 2 mẹ con mình trong những ngày tháng khó khăn nhất. Meow meow ❤
Mẹ nhìn lại những tháng ngày ấy cũng thấy tự hào 2 mẹ con mình lắm :) Giờ bé yêu của mẹ đạp liên tục trộm vía. Ngay lúc mẹ đang viết Bing Bing cũng đang uỳnh uỵch nè. Trộm vía. Hôm qua BB đạp mẹ từ sáng đến đêm không nghỉ làm mẹ không biết nên mừng hay nên lo nữa. Nhưng chắc con yêu của mẹ khỏe mạnh mới đạp được nhiều như vậy phải không bé?
Con à, con cứ đạp mẹ đi. Dù mẹ mệt nhưng con cứ đạp mẹ nhiều & mạnh vào, mẹ vui lắm. Mẹ càng mong tháng 3 đến thật nhanh để mẹ con mình gặp nhau, yêu thương & lớn cùng nhau. Mẹ mong con lắm, BB của mẹ. Ba cũng thế đấy, nhưng ba cool lắm, chả mấy khi thể hiện sự sốt ruột như mẹ Mèo đâu :) Ba hàng ngày vẫn trò chuyện với cái bụng bầu của mẹ - chỉ mong con nghe được.
Con à, sau này lớn lên con nhớ những ngày còn trong bụng mẹ không? Nhớ tiếng nói của ba mẹ không con? Cả nhà mình luôn ở bên nhau vượt qua mọi khó khăn con nhé! Ba mẹ yêu con nhiều lắm.
Con yêu của mẹ, hết tuần này mẹ Mèo sẽ được về nhà đó. Đó sẽ là ngôi nhà đầu tiên của BB đấy con yêu. Mẹ mong từng ngày từng giờ đến lúc được đón bé yêu về nhà, cho con bú & tắm cho con. Mẹ sẽ nhìn ngắm con cả ngày mất. Mẹ sẽ mát xa & nói chuyện với con nhé, con yêu! Nhìn trên facebook ảnh của các bé mà mẹ mong BB của mẹ quá. Mẹ con mình đi được nửa đường rồi đó con yêu. Cố gắng lớn nhanh khỏe mạnh trong 20 tuần tới con nhé. Trộm vía con, 2 mẹ con mình cũng vượt qua! Cảm ơn ông bà ngoại đã chăm sóc 2 mẹ con mình trong những ngày tháng khó khăn nhất. Meow meow ❤
Tuesday, 9 October 2012
Tuần 15: Ur so real now, my little kutie
❤ Chao ôi, sau tuần 12 thời gian trôi nhanh quá. Tuần 13 mẹ hết sạch nôn nghén- Mẹ sút 5kg nhưng đúng 3 tháng là hết nghén, thật kỳ diệu & thật hạnh phúc. Mẹ mong con từng ngày từng giờ. Cứ thứ 6 mọi người lại bảo nhau Bing Bing được thêm 1 tuần rồi - vui quá (trộm vía em). Giờ mẹ đã có thể đi nhẹ nhàng ra ngoài phòng khách rồi mà không cần xe lăn nữa. Hàng tuần mẹ vẫn đi siêu âm và vết bong đã không còn! Con yêu thì trộm vía nghịch ngợm. Con cứ che chắn đủ kiểu chẳng bác sỹ nào xem được là con là baby girl hay baby boy. Mẹ cũng tò mò lắm nhưng không biết cũng thấy thú vị...
Bé yêu à, từ khi con xuất hiện, con đã đảo lộn hết sạch cuộc sống của mẹ. Một sáng thức dậy và những gì mà đã đang có bỗng biến mất, công việc, di chuyển, khách hàng, sếp, khách sạn, taxi... thay vào đó là chỉ một mình con thôi, Bing Bing ghê gớm của mẹ.
Một buổi sáng, mẹ cứ nhìn chằm chằm vào cái bụng (lúc này vẫn còn phẳng lì) của mẹ và khoảnh khắc tuyệt vời nhất là khi mẹ cảm nhận được thai máy!! Con yêu của mẹ đã đủ lớn để đạp mẹ rồi (trộm vía em). Bing Bing của mẹ mới 15 tuần mà máy mạnh đến mức cạp quần của mẹ nảy lên. Ôi, từng ngày từng giờ mẹ xem em chăm chú & mẹ không càn phải đi siêu âm mới cảm thấy được em nữa, mẹ có thể cảm nhận được em ngay trong bụng mẹ. Mẹ hạnh phúc tột cùng, em yêu! Sau này em có con, em cũng sẽ hiểu cảm giác của mẹ. Mọi người cứ nói phải 18w, 20w mẹ mới cảm giác được thai máy nhưng tuần 15 mẹ đã cảm nhận được em rất rõ rồi. Trộm vía em của mẹ thật nghịch ngợm hiếu động, ngày nào cũng trò chuyện với mẹ. Mỗi lần mẹ gõ nhẹ vào bụng là em lại nảy lên. Mẹ thích & hạnh phúc lắm. Ba cũng thế, cứ cười khúc khích rồi lại thơm lên bụng mẹ.
Dường như nhưng ngày tháng nguy hiểm ấy đã dần xa... Hàng ngày mẹ vẫn lấy ảnh siêu âm của Bing Bing ra xem, từng tuần một, từ lúc là cái túi thai, đến khi con được 2cm, rồi những bức ảnh bong nhau, và ảnh 4D rõ nét mặt của Bing Bing... chúng mình mới gặp nhau mà đã nhiều kỷ niệm như vậy rồi, con yêu, mẹ yêu con nhất trên đời. ❤
Bé yêu à, từ khi con xuất hiện, con đã đảo lộn hết sạch cuộc sống của mẹ. Một sáng thức dậy và những gì mà đã đang có bỗng biến mất, công việc, di chuyển, khách hàng, sếp, khách sạn, taxi... thay vào đó là chỉ một mình con thôi, Bing Bing ghê gớm của mẹ.
Một buổi sáng, mẹ cứ nhìn chằm chằm vào cái bụng (lúc này vẫn còn phẳng lì) của mẹ và khoảnh khắc tuyệt vời nhất là khi mẹ cảm nhận được thai máy!! Con yêu của mẹ đã đủ lớn để đạp mẹ rồi (trộm vía em). Bing Bing của mẹ mới 15 tuần mà máy mạnh đến mức cạp quần của mẹ nảy lên. Ôi, từng ngày từng giờ mẹ xem em chăm chú & mẹ không càn phải đi siêu âm mới cảm thấy được em nữa, mẹ có thể cảm nhận được em ngay trong bụng mẹ. Mẹ hạnh phúc tột cùng, em yêu! Sau này em có con, em cũng sẽ hiểu cảm giác của mẹ. Mọi người cứ nói phải 18w, 20w mẹ mới cảm giác được thai máy nhưng tuần 15 mẹ đã cảm nhận được em rất rõ rồi. Trộm vía em của mẹ thật nghịch ngợm hiếu động, ngày nào cũng trò chuyện với mẹ. Mỗi lần mẹ gõ nhẹ vào bụng là em lại nảy lên. Mẹ thích & hạnh phúc lắm. Ba cũng thế, cứ cười khúc khích rồi lại thơm lên bụng mẹ.
Dường như nhưng ngày tháng nguy hiểm ấy đã dần xa... Hàng ngày mẹ vẫn lấy ảnh siêu âm của Bing Bing ra xem, từng tuần một, từ lúc là cái túi thai, đến khi con được 2cm, rồi những bức ảnh bong nhau, và ảnh 4D rõ nét mặt của Bing Bing... chúng mình mới gặp nhau mà đã nhiều kỷ niệm như vậy rồi, con yêu, mẹ yêu con nhất trên đời. ❤
Tuesday, 18 September 2012
Tuần 12: Safe & sound
❤ Những ngày này trôi qua sao chậm như cả thế kỷ. Mốc 12w rồi cũng phải chịu thua tinh thần của mẹ con mình. Mẹ nhìn con qua siêu âm mà niềm vui chen lẫn nỗi lo thường trực. Trộm vía Bing Bing của mẹ vẫn khỏe mạnh & kiên cường. Chỉ có mẹ là yếu đuối khóc nhè phải không bé? Nhìn con yêu qua hình ảnh 4D mà mẹ mừng không nói nên lời. Mẹ vẫn lo lắm vì vết bong vẫn còn nhiều nhưng bác sỹ nói nguy hiểm sẽ ít hơn nhiều sau tuần 12. Chỉ cần mẹ... tiếp tục nằm im bất động trên giường. Mẹ quyết tâm & cả nhà cũng vậy. Nhìn con nghịch ngợm, nhìn nét trên khuôn mặt của con, mẹ chẳng cần liều thuốc nào cả. Mẹ nhìn thấy con nằm ngoan, khuôn mặt dài dài, chiếc mũi cao cao của ba mà trong lòng mẹ như có vườn hoa đang nở giữa mùa xuân. Con là sức mạnh của mẹ, con biết không? Con chưa ra đời mà mẹ đã cần & yêu con như thế này rồi. Mẹ con mình cũng nhau vượt qua những ngày tháng tới nhé! Mẹ sẽ nằm im, dù có phải nằm 9 tháng 10 ngày mẹ cũng sẵn sàng.
Mẹ vẫn nghén nặng lắm Bing Bing à, mẹ nôn ra cả mũi cả miệng không kiềm chế nổi, giờ mẹ đã dũng cảm ngồi trên xe lăn ra phòng khách nói chuyện với ông bà ngoại rồi, nhưng lúc ông bà nấu ăn mẹ lại vào phòng đóng kín cửa vì sợ mùi. Cuối cùng thì cơn ho dai dẳng & xé ruột xé gan sau 5 tuần cũng đã hết, con yêu à, mọi thứ đều sẽ chịu thua nếu chúng mình không bỏ cuộc, nếu chúng mình có tinh thần, quyết tâm & nghị lực. Cảm ơn Bing Bing, cảm ơn ba Bing Bing đã cho mẹ sức mạnh & niềm tin. ❤
Mẹ vẫn nghén nặng lắm Bing Bing à, mẹ nôn ra cả mũi cả miệng không kiềm chế nổi, giờ mẹ đã dũng cảm ngồi trên xe lăn ra phòng khách nói chuyện với ông bà ngoại rồi, nhưng lúc ông bà nấu ăn mẹ lại vào phòng đóng kín cửa vì sợ mùi. Cuối cùng thì cơn ho dai dẳng & xé ruột xé gan sau 5 tuần cũng đã hết, con yêu à, mọi thứ đều sẽ chịu thua nếu chúng mình không bỏ cuộc, nếu chúng mình có tinh thần, quyết tâm & nghị lực. Cảm ơn Bing Bing, cảm ơn ba Bing Bing đã cho mẹ sức mạnh & niềm tin. ❤
Tuesday, 4 September 2012
Tuần 10: Out of my mind
❤ Mọi sóng gió (tưởng chừng) đã qua đi.. Mẹ vẫn cẩn thận nằm nghỉ ngơi trên giường & uống thuốc đầy đủ kể từ ngày ấy. Nhiều ngày ở nhà một mình, mẹ đã rất vui chờ đến 2.9 mọi người được nghỉ 3 ngày cuối tuần.
Một cơn sét đánh đối với mẹ & cả nhà. Sáng 2.9, mẹ cấp cứu ở Việt Pháp, mẹ choáng váng đứng không vững thì mất quá nhiều máu. Sau này đọc mới biết mỗi lần cấp cứu mẹ bị mất 1.5lit máu. Bác sỹ thông báo tiên lượng rất xấu, bong nhau hơn 50%. Con số chính xác bác sỹ nói với ba mẹ là 10% giữ được con.
Con à, con yêu có biết cảm giác của ba mẹ lúc nghe bác sỹ nói như vậy như thế nào không bé? Như có ai đó sắp cướp đi mạng sống của mẹ vậy.. Như có ai đấm vào ngay họng mẹ, khiến mẹ không cất nổi tiếng, không thở nổi, chỉ căng họng ra để đỡ lấy cái nhói trong tim. Mẹ cố gắng vớt vát "Tuần trước em vừa khám, bác sỹ Thu bảo bình thường rồi mà...". Bà bác sỹ bảo "Thai kỳ mà em, biến đổi khôn lường...". Mẹ không hiểu, cũng không muốn hiểu. Chỉ thấy như người ta đang nói dối vào mặt mình mà mình phải tin. Mẹ sợ không dám nghĩ tới nữa. Ba mẹ lên xe & im lặng. Ông bà ngoại hỏi, mẹ cũng chẳng trả lời nổi. Mẹ sẽ mãi không quên cảm giác ngày hôm ấy. Về nhà, mẹ nằm im và nước mắt chảy ra.
Ba con thật mạnh mẽ, ba đã an ủi động viên mẹ & mẹ con mình đã vượt qua hết ngày này sang ngày khác, từng ngày từng ngày một. Cùng với nỗi lo sợ thường trực, mẹ còn ốm nghén rất ghê gớm, không ăn được gì, mẹ nôn ngày qua ngày, chỉ dậy nôn rồi lại nằm. Ba con là nguồn động viên tinh thần lớn nhất của mẹ. Ông bà ngoại đã phục vụ mẹ tận giường trong 3 tháng trời. Mẹ không bước chân ra khỏi căn phòng ấy, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải ba giúp. Ông bà ngoại mua cho mẹ một cái xe lăn để mẹ không phải bước dù chỉ 1 bước. Đó có lẽ là những tháng ngày đen tối nhất trong đời mẹ... Mỗi ngày, mẹ đều Nam mô A di đà Phật để mẹ con mình bình an, để mẹ không sụp đổ vì nỗi lo và nỗi sợ hãi khủng khiếp này. ❤
Một cơn sét đánh đối với mẹ & cả nhà. Sáng 2.9, mẹ cấp cứu ở Việt Pháp, mẹ choáng váng đứng không vững thì mất quá nhiều máu. Sau này đọc mới biết mỗi lần cấp cứu mẹ bị mất 1.5lit máu. Bác sỹ thông báo tiên lượng rất xấu, bong nhau hơn 50%. Con số chính xác bác sỹ nói với ba mẹ là 10% giữ được con.
Con à, con yêu có biết cảm giác của ba mẹ lúc nghe bác sỹ nói như vậy như thế nào không bé? Như có ai đó sắp cướp đi mạng sống của mẹ vậy.. Như có ai đấm vào ngay họng mẹ, khiến mẹ không cất nổi tiếng, không thở nổi, chỉ căng họng ra để đỡ lấy cái nhói trong tim. Mẹ cố gắng vớt vát "Tuần trước em vừa khám, bác sỹ Thu bảo bình thường rồi mà...". Bà bác sỹ bảo "Thai kỳ mà em, biến đổi khôn lường...". Mẹ không hiểu, cũng không muốn hiểu. Chỉ thấy như người ta đang nói dối vào mặt mình mà mình phải tin. Mẹ sợ không dám nghĩ tới nữa. Ba mẹ lên xe & im lặng. Ông bà ngoại hỏi, mẹ cũng chẳng trả lời nổi. Mẹ sẽ mãi không quên cảm giác ngày hôm ấy. Về nhà, mẹ nằm im và nước mắt chảy ra.
Ba con thật mạnh mẽ, ba đã an ủi động viên mẹ & mẹ con mình đã vượt qua hết ngày này sang ngày khác, từng ngày từng ngày một. Cùng với nỗi lo sợ thường trực, mẹ còn ốm nghén rất ghê gớm, không ăn được gì, mẹ nôn ngày qua ngày, chỉ dậy nôn rồi lại nằm. Ba con là nguồn động viên tinh thần lớn nhất của mẹ. Ông bà ngoại đã phục vụ mẹ tận giường trong 3 tháng trời. Mẹ không bước chân ra khỏi căn phòng ấy, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải ba giúp. Ông bà ngoại mua cho mẹ một cái xe lăn để mẹ không phải bước dù chỉ 1 bước. Đó có lẽ là những tháng ngày đen tối nhất trong đời mẹ... Mỗi ngày, mẹ đều Nam mô A di đà Phật để mẹ con mình bình an, để mẹ không sụp đổ vì nỗi lo và nỗi sợ hãi khủng khiếp này. ❤
Tuesday, 28 August 2012
Tuần 9: Strict bed rest
❤ Một tuần liệt giường & nỗi lo lắng không ngừng. Thật khủng khiếp. Những cơn nghén vẫn đến không ngừng, mẹ không muốn nhìn, không muốn nghĩ đến thức ăn. Mẹ nôn không kiểm soát, mỗi lần thấy mẹ nôn, ba lại thở dài đầy xót xa. Mẹ chỉ uống nước & thuốc. Mẹ không bỏ lỡ dù chỉ một viên. Những cơn ho rũ rượi vẫn hành hạ, dù có đau có rát thế nào mẹ cũng không uống kháng sinh, mẹ chỉ uống mật ong quất ba hay hấp cho mẹ. Mỗi ngày trôi qua, điều mẹ sợ nhất là thấy máu chảy... Như cắt sâu vào tim mẹ, ba vẫn luôn ở bên chăm sóc và động viên mẹ.
Mẹ đọc & nghiên cứu về hiện tượng này. Đọc tới đọc lui cuối cùng người ta chẳng rõ nguyên nhân nhưng chỉ có một cách chữa duy nhất là nằm bất động, uống nội tiết & thuốc chống co bóp tử cung. Một tuần đã qua đi, mẹ lại đến Việt Pháp và mẹ lại được nhìn thấy Bing Bing của mẹ, bé tí như hạt đậu mà cái chân cứ giơ lên, khiến mọi nỗi lo của mẹ như dừng lại trong giây phút. Bác sỹ nói mọi sự đã qua, giờ mẹ chỉ cần nhẹ nhàng là được. Thuốc thì vẫn uống đến hết 3 tháng đầu. Ra khỏi phòng khám, lần đầu tiên sau nhiều ngày liền mẹ đã nở 1 nụ cười nhẹ nhõm. Mọi người chờ ở ngoài nhìn thấy mẹ cười đều mừng rỡ "Thôi, con mèo nó cười được là được rồi... "
Mẹ vẫn tự trách mình nhiều chuyện. Mẹ lại nghĩ do hôm đó phỏng vấn mẹ đi giày cao gót & leo cầu thang... hay do mẹ bị mất cân bằng nội tiết do làm việc quá căng... Mẹ thương Bing Bing của mẹ, nhưng nhìn con mạnh mẽ, nghe tim con đập từng hồi khỏe khoắn (trộm vía), mẹ thấy mình còn không dũng cảm bằng Bing Bing... Mẹ cảm tạ trời đất vì mọi sự đã qua... Giờ mẹ chẳng màng gì công việc nữa, mẹ sẽ phải tự chăm sóc của sức khỏe của mẹ & của Bing Bing, đó là công việc của mẹ ❤
Mẹ đọc & nghiên cứu về hiện tượng này. Đọc tới đọc lui cuối cùng người ta chẳng rõ nguyên nhân nhưng chỉ có một cách chữa duy nhất là nằm bất động, uống nội tiết & thuốc chống co bóp tử cung. Một tuần đã qua đi, mẹ lại đến Việt Pháp và mẹ lại được nhìn thấy Bing Bing của mẹ, bé tí như hạt đậu mà cái chân cứ giơ lên, khiến mọi nỗi lo của mẹ như dừng lại trong giây phút. Bác sỹ nói mọi sự đã qua, giờ mẹ chỉ cần nhẹ nhàng là được. Thuốc thì vẫn uống đến hết 3 tháng đầu. Ra khỏi phòng khám, lần đầu tiên sau nhiều ngày liền mẹ đã nở 1 nụ cười nhẹ nhõm. Mọi người chờ ở ngoài nhìn thấy mẹ cười đều mừng rỡ "Thôi, con mèo nó cười được là được rồi... "
Mẹ vẫn tự trách mình nhiều chuyện. Mẹ lại nghĩ do hôm đó phỏng vấn mẹ đi giày cao gót & leo cầu thang... hay do mẹ bị mất cân bằng nội tiết do làm việc quá căng... Mẹ thương Bing Bing của mẹ, nhưng nhìn con mạnh mẽ, nghe tim con đập từng hồi khỏe khoắn (trộm vía), mẹ thấy mình còn không dũng cảm bằng Bing Bing... Mẹ cảm tạ trời đất vì mọi sự đã qua... Giờ mẹ chẳng màng gì công việc nữa, mẹ sẽ phải tự chăm sóc của sức khỏe của mẹ & của Bing Bing, đó là công việc của mẹ ❤
Subscribe to:
Posts (Atom)